Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện Tình Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Truyện Tình Yêu - Em Vẫn yêu anh trong từng suy nghĩ

Cô trả lại mọi thứ về nơi bắt đầu, nhưng trái tim thì không bao giờ nguyên vẹn. Mùa đông, có nắng, nhưng lòng lặng trĩu, ngay cả câu “quên em đi” cô cũng không dám thốt thành lời…
Vân ko đủ kiên nhẫn để uống hết ly nước như mọi lần. Không phải thiếu thời gian, mà bởi trái tim cô không kiên nhẫn cho những nỗi đau đang cào xé. Vân chấp nhận chia tay, ngay cả khi vẫn còn yêu nồng cháy. Duy để cô làm điều đó, để cô tự biến mình thành kẻ phản bội vô lương tâm…

Có lẽ anh không hiểu, chưa một lần muốn tìm hiểu… đằng sau đôi mắt lạnh lùng của Vân… ẩn chưa những gì…
22 tuổi, Duy háo hức bước chân ra khỏi giảng đường Đại học, anh muốn đi làm thật nhanh, muốn kiếm thật nhiều tiền, khi công việc ổn định rồi, Duy sẽ “rước” Vân về làm vợ – 1 cái kết đẹp cho mối tình 3 năm. Gia đình khá giả, sẵn có bác làm ở một công ty lớn trên thành phố, Duy nhanh chóng nhận được một công việc ổn định với mức lương hấp dẫn. Còn Vân, mọi thứ với cô trầm lắng như chiều đông ảm đạm.

4 năm trước, khi bước chân vào cánh cửa Đại học, bố đã hứa sẽ cầm tấm bằng của Vân và kiếm cho cô con gái cưng một công việc hoàn hảo. Thế nhưng, cuộc đời vốn không thể đoán trước, từ một gia đình buôn bán đất động sản có mức kinh tế khá giả, gia đình Vân bỗng chốc “xuống dốc” bởi nợ nần. Mọi chuyện đến quá đột ngột… và cô đã định sẽ nói cho Duy biết tất cả…



Nhưng, thời điểm này cũng là lúc Vân hiểu rõ hoàn cảnh gia đình Duy hơn lúc nào hết: Một gia đình bề thế, có địa vị xã hội. Họ gia giáo và có phần khắt khe, đủ để mọi người thấy không phải ai cũng có thể “lọt” vào tầm ngắm làm con dâu nhà họ. Ngẫm bản thân ở hoàn cảnh thực tại: Kinh tế gia đình lâm đang khó khăn, việc làm chưa có, tương lai mờ mịt… Sự tự ti trong Vân cứ lớn dần…

Duy chưa bao giờ chứng tỏ với Vân rằng anh hơn cô vì cái này cái kia, nhưng sự nhạy cảm khiến lòng tự trọng làm cô bị tổn thương nhiều lần… Quá khứ, cuộc sống của Vân cũng từng là mơ ước của nhiều người, vậy nên thật khó để chấp nhận được sự thật rằng hiện tại, cô thấy mình thậm chí còn không có đủ “tư cách” để yêu Duy… Giữa sức ép mà bản thân cô tự đặt cho mình… cô đã chọn cách chia tay…

Vân đã nghĩ… Duy có thể yêu một người hơn cô gấp trăm lần… và người con gái ấy sẽ không đem đến phiền muộn, sự vướng bận cho anh…. Và cũng vì Vân sợ… sợ rằng người ta nói cô lợi dụng anh.

“Con người ta… khi quyết định từ bỏ yêu thương dành cho ai đó… Sẽ không có lý do nào là hợp lý hay xứng đáng cả. Bởi yêu thương không thể đong đếm như vật chất tầm thường. Nên dù vì điều gì chăng nữa… Người chọn cách ra đi… luôn là kẻ phản bội…”

Hơn một năm qua đi.. Vân lầm lũi trong nỗi cô đơn giằng xé. Mỗi khi màn đêm buông xuống, cô lại nhớ Duy đến cồn cào. Tất cả mọi thứ vẫn vẹn nguyên như khi anh còn ở đó. Từ số điện thoại được lưu trong danh bạ với tên đặc biệt, đến yahoo, facebook, tấm ảnh hai đứa chụp cài trong ví…đều vẫn vậy… Vân chưa từ bỏ Duy, trái tim cô không cho phép làm điều đó… và cô đã ôm nỗi buồn trong trái tim đầy vết cứa…

24 tuổi.. Vân không rung động trước bất kì ai. Cô vẫn than trời với bạn bè rằng mình cô đơn, nhưng khi được ai đó giới thiệu 1 chàng trai thì cô lại trốn chạy. Lồng ngực trái… nơi đó cô vẫn dành cho Duy… Giữa những bon chen của xã hội xô bồ, cuộc sống của cô giờ đây đã khá nhiều so với ngày đó, nhưng vết xước trong tim dường như chưa từng phai nhạt… Có lúc, cô tự hỏi… Duy giờ ra sao…?

Nhưng rồi bản thân lại đau khi nhận ra rằng lời đáp của câu hỏi kia…vốn không bao giờ dành cho cô nữa…

***

Kết thúc chuyến tình nguyện trên Lai Châu 2 ngày, Vân về với Hà Nội. Bến xe khách đông người, cô ngồi thẫn thờ trong phòng chờ đợi em trai qua đón. Bất chợt, cô thấy một dáng người quen quen. Mà không phải quen, phải là thân thuộc mới đúng. Tim cô đập nhanh từng hồi, nước mắt tự nhiên tràn khỏi khóe mi..

Là Duy… là yêu thương mà cô ôm ấp từng ngày…

Duy vẫn thế, vẫn cái dáng gầy xương thanh mảnh, vẫn khuôn mặt hiền lành và ánh mắt ấm áp… Anh có phần trưởng thành hơn.. chững chạc hơn trong từng cử chỉ.

Một tay xách đồ, 1 tay nắm chặt tay cô, ánh mắt anh rạng rỡ tia sáng của hạnh phúc. Cô cũng hạnh phúc, cô nhìn anh cười tít mắt, chỉ thích bên anh để ríu rít, vui đùa. Anh là của cô, là của yêu thương, hạnh phúc… Chỉ những lúc như thế này, cô mới tin rằng anh thuộc về cô, hoàn toàn và trọn vẹn…

Thế nhưng… đó chỉ là quá khứ…

Vẫn con người đó, ánh mắt đó, cử chỉ đó… nhưng người con gái đi bên cạnh đã chẳng phải là Vân. Cô không khóc vì Duy, mà khóc vì sự dại khờ ngu ngơ trong quá khứ. Ngày ấy, chẳng phải cô đã chọn cách rời bỏ anh… Vậy mà cô vẫn trách anh vì chưa một lần anh níu giữ… Và bây giờ, lại thoáng chút giận hờn khi Duy dành cho ai đó yêu thương… Nếu ngày đó, Duy nắm tay cô níu lại… liệu rằng cô có buông tay…?

Vân vẫn nuôi trong mình niềm tin… Còn yêu thương thì còn quay lại… Cô quên mất rằng, Duy đâu biết người con gái bỏ rơi anh ngày ấy vẫn yêu anh nồng cháy. Và Duy của hôm nay, có quyền tìm cho mình 1 bến đỗ khác, không phải là cô – người con gái phụ bạc trong mắt anh mà anh chưa một lần níu giữ…

Nhòe mi… Vân để lạc mất Duy trong dòng người hối hả, như một năm về trước cô đã bỏ rơi anh với một cuộc tình… Lý trí bảo buông xuôi những thứ không thuộc về mình, nhưng trái tim thì không nguôi tìm kiếm. Vân muốn được nhìn Duy thêm một lần nữa, dù chỉ một lần… Rồi sau đó, sẽ trả anh về với yêu thương còn dang dở. Cô không thể xóa tên anh đi, nhưng sẽ học cách cất giữ anh vào một góc nhỏ của riêng mình…

Duy đứng trước mắt Vân, ánh mắt đằm thắm như ngày nào… Lần này là thật. Anh nhìn cô chăm chú không chớp mắt. Toàn thân cô như rụng rời, cảm xúc đột nhiên chết lặng. Lúc này.. chỉ có anh, người chiếm trọn tâm hồn cô từ rất lâu rồi…

Vòng tay Duy siết, chặt hơn, chặt hơn nữa. Vân không dám tin, không dám tin vòng tay ấy lại là của mình, nước mắt cô thấm đẫm vai anh. Vân không dừng lại được nữa rồi, không dừng được nữa… Thôi kệ đi… quá khứ qua rồi, tương lai chưa đến… chỉ có hiện tại là ở đây, cô không cần biết thêm điều gì nữa… Hiện tại, Duy đang trong vòng tay cô… Và cô không cho phép cánh tay mình buông lỏng…

Mọi thứ đã qua rồi… qua thật rồi… Hôm qua là những nỗi đau, là khoảng cách xa vời tạo nên vết cứa, là những yêu thương biến thành đau thương trong nước mắt… Qua hết rồi.

Duy đã tìm về bên Vân. Hơn một năm qua đi, anh không thể xóa trong tim hình bóng người con gái từng khiến anh yêu nhiều hơn tất cả. Duy đã cố gạt đi, nhưng mọi câu hỏi vẫn quẩn quanh trong đầu anh mãi… Tại sao?

Tại sao người con gái từng yêu anh đến điên cuồng lại rời bỏ anh trong lúc yêu thương còn đang dang dở? Và Duy, đã cho phép bản thân mình một lần được kéo cái lòng tự trọng xuống thấp. Anh đã tìm cô trong âm thầm, tìm người con gái mà anh từng cho là phụ bạc… cũng tự tìm câu trả lời cho mình trong những hoài nghi chấp chới… Anh biết, rằng cô vẫn còn yêu anh, yêu anh nhiều lắm. Chỉ là, cô quá ngốc…

“Vì định mệnh đã lựa chọn anh… ngay từ khi bắt đầu…là yêu thương của em mãi mãi… Nên dù em có xa anh, buông tay anh… thì định mệnh cũng sẽ mang anh quay trở lại, trói buộc anh vào cuộc đời em… không thể tách rời…”

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

Truyện Tình Yêu: Câu Chuyện Về Cây, Lá Và Gió



Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.

Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??

Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.
Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại”


Gió


Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?


Các bạn đọc xong có cảm nhận gì không?

Truyện Tình Yêu: Cô Gái Cửa Hàng Bán đĩa CD

Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.

Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là 'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.

Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái bàn. nơi cô gái đang ngồi.

Cô gái ngẩng lên hỏi:

- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.

- Ơ.. - Chàng trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...

Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.

- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.

Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.



Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.

Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.

Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.

Vài ngày sau...

‘Reeeeng!...'

Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:

- Alô?

Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.

- Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.

Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.

Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.

Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.

Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ thương lắm- Jacelyn.'

Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'

Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...

Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.

Bài đăng phổ biến